Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Văn hóa nghệ thuật

Hoa Ưu Đàm "3000 năm" mới nở một lần.

Cận cảnh loài hoa Ưu Đàm 3000 năm mới nở một lần Theo truyền thuyết, “Ưu Đàm Bà La hoa” là loài hoa chỉ có trên... tiên giới, 3.000 năm mới nở một lần và được tôn làm hoa đặc biệt Phật giáo. Một "khóm" hoa Ưu Đàm Bà La bé xíu vừa nở trên chuông đồng tại đền Tràng Kênh, Hải Phòng vào sáng ngày 3 tháng 5 năm 2012 vừa qua. “Ưu Đàm Bà La hoa” có gốc tiếng Phạn, ý là loài hoa may mắn linh thiêng và gắn với nhiều huyền tích của Phật giáo. Theo kinh Phật, 3000 năm loài hoa được đặt cái tên Ưu Đàm này mới nở một lần nên không phải ai cũng có duyên kì ngộ được xem Loài hoa Ưu Đàm này đã được phát hiện tại nhiều nơi trên thế giới, trong đó có Việt Nam Đến nay, hoa Ưu Đàm tại sao lại có thể mọc trên... sắt, đồng... vẫn chưa có lời giải đáp nào thực sự thuyết phục Quả chuông đồng ở đến Tràng Kênh, Hải Phòng có hoa Ưu Đàm mọc Phần dưới của quả chuông có sự xuất hiện của hoa Ưu Đàm Theo GDVN ...

"Nóng bỏng" WC cùng người đẹp body painting !

Chủm ảnh "bỏng mắt" với body painting: http://www.bongda24h.vn/428/188/2010...1/default.html

Hói và diễn ngôn

Đọc bài Hói và diễn ngôn của Phạm Quốc Lộc trên talawas lại nghĩ đến lão sếp hói ở công ty. Cop về hôm nào rảnh vất vào bàn lão xem thế nào   Phạm Quốc Lộc Hói và diễn ngôn   Trong đám có một cậu tên Cờ. Cờ hói tóc, hói sáng, hói đẹp. Vì sự hói đó, dù sáng, dù đẹp, nói đến đầu Cờ là như nói đến một điều cấm kỵ. Nếu bảo ai che đầu lại thì chẳng việc gì, nhưng bảo Cờ che đầu, vì bất kỳ lý do gì (tránh ướt, tránh vật gì rơi vào, v.v.) đều trở thành điều nhạy cảm, điều cấm kỵ. Chuyện cái đầu, chứ không còn chỉ là chuyện cái tóc, trở thành cấm kỵ, hoặc ít nhất Cờ hành động như thể nó là cấm kỵ. Như vậy, diễn ngôn xung quanh sự hói là một loại diễn ngôn nhạy cảm. Hói, ít nhất là trong trường hợp Cờ, tạo ra một loại diễn ngôn nhạy cảm. Tính nhạy cảm, tính cấm kỵ có một công thức: phát ngôn xung quanh hói + một nhóm các phản ứng cụ thể của Cờ = cấm kỵ, nhạy cảm. Sinh nhật Cờ mà tặng thuốc nhuộm tóc, Cờ chửi. Thằng nào mà cố nắm đầu Cờ trong lúc nhậu, Cờ chửi nó say. Tất cả những đi...

Cổ cầm Trung Hoa

Cổ cầm Trung Hoa Văn hóa Cổ cầm: Huyền tích và cứ liệu Có thể nói Cổ cầm là một cây đàn nổi tiếng gắn chặt với sinh hoạt đời sống văn hóa – Tư tưởng của người dân Trung Hoa. Ban đầu đàn có tên là Dao Cầm, gồm 5 dây: Cung – Thương – Dốc – Chủy – Vũ, sau thêm hai dây Văn – Võ là bẩy nên còn gọi là Thất huyền cầm tức là đàn 7 dây. Về việc đàn thêm vào 2 dây được giải thích trong tích truyện Bá Nha ngồi đàm đạo với Tử Kỳ về cây đàn này như sau: Khi vua Thuấn gảy đàn ngũ huyền thì thiên hạ thái bình; sau khi vua Văn Vương bị tù ở Dũ Là con trai Bá Ấp Khảo nhớ thương đem đàn ra đánh thêm một dây mang tiếng oán gọi là dây Văn; trước khi vua Vũ Vương phạt Trụ có đem đàn ra đánh thêm một dây nữa gọi là đây Võ. Đàn Cầm có lẽ là cây đàn ra đời rất sớm ở Trung Hoa nên sơ khai khi người dân nói Cầm có nghĩa là chỉ cây đàn Cổ Cầm để phân biệt với Tranh (đàn tranh), Tiêu; Tì Bà …vv. Về sau chữ Cầm mới trở thành danh từ chung dùng cho các loại nhạc cụ dây. Vẫn trong tích truyện về Bá Nha gặp Tử Kỳ...