English French German Spain Italian Dutch RussianPortugueseJapaneseKoreanArabic Chinese Simplified

Thư giãn đầu tuần

»»  Đọc tiếp


Vì sao tôi hút thuốc (Truyện cực ngắn - S.Antov)


Thời gian gần đây ta cảm thấy mệt mỏi quá. Công việc ngập đầu. Còn chút thời gian lên mạng cũng bị cướp mất. Suốt ngày thử thuốc ngoài đồng, về nhà viết báo cáo, sếp thúc đít liên tục cảm thấy kiệt sức, thỉnh thoảng lại có những cơn đau ở ngực trái, không hiểu là đau tim hay đau phổi...Có lên bỏ thuốc trong tình trạng này không nhỉ. Cái hại thì quá nhiều mà cái lợi thì quá ít. Tranh thủ tí lên mạng tìm cách bỏ thuốc thỉ search ra cái nì...T_T. Có nên bỏ thuốc không nhể ?

Vì sao tôi hút thuốc (Truyện cực ngắn - S.Antov)
Một con người có lòng tự trọng có bao giờ ngửa tay xin tiền người qua đường không?Không đời nào!Không bao giờ!Ngay cả khi trong túi không có nổi năm xu để mua vé tàu điện.
Khi một con người tự trọng gặp phải chuyện buồn phiền liệu anh ta có sẵn sàng chia sẻ nỗi lòng mình với những người xa lạ?Không !Tất nhiên là không rồi.
Nhưng liệu ai trong số những người hút thuốc lại không một lần xin diêm hay thuốc lá của những người hoàn toàn xa lạ cơ chứ.Người ta xin ở khắp mọi nơi, bằng mọi thứ tiếng khác nhau:"Xin lỗi, anh làm ơn cho xin tí lửa!".
Và người kia sẽ rút ra bao diêm, quẹt lửa, rồi đưa que diêm đã cháy cho bạn.Trong khoảnh khắc nào đó bàn tay của hai người chạm vào nhau, truyền cho nhau ngọn lửa nhỏ.
Sau đó,có một người khác lại đến châm nhờ thuốc, bạn sẽ đưa cho anh ta điếu thuốc đang hút dở.Trong một giây phút bàn tay hai người xa lạ lại chạm vào nhau.
Và sẽ mãi là như thế chừng nào trên trái đất này còn có người hút thuốc.Những đốm lửa nhỏ li ti cứ truyền từ người này sang người khác đi khắp mọi nơi trên trái đất.Bởi vì ở đâu có ngưòi hút thuốc dù ở Châu Âu, Châu Á, Châu Phi, Châu Úc hay Châu Mĩ.
Và chừng nào bàn tay của con người còn chạm vào nhau, gin giữ ngọn lửa nhỏ, gìn giữ hơi ấm thì trên hành tinh này chắc sẽ bớt đi phần nào những điều xấu xa.
Có lẽ chỉ vì lý do ấy mà tôi không bỏ thuốc.Vì biết đâu một lúc nào đó lại chẳng có người hỏi tôi :"Xin lỗi, anh làm ơn cho xin tí lửa".
[QH Blog]
»»  Đọc tiếp


Chỉnh sửa template blogspot để hiển thị được comment avatar

 [QH- Blog]
Giới thiệu comment hiện avatar
- Lỗi comment gần đây fandung.com


Hướng dẫn

- Với những Blog đã áp dụng thủ thuật Thêm ảnh avatar đại diện cho các comment của fan Dũng thì các bạn xem lại bài hướng dẫn và bỏ tiện ích này.

- Nếu vẫn chưa hiển thị được comment avatar. các bạn làm theo hướng dẫn sau của http://www.vietutd.com/
Chọn Layout --> Edit Html --> Click chọn ""


2. Tìm đoạn code nằm giữa các dòng sau:



Đôi khi có blog code lại có dạng:



Tuy nhiên bạn nên tìm dựa theo dòng b:loop..., Vì template code chỉ có duy nhất một dòng này.

3. Sau khi tìm được khối code đó thì bạn download file sau rồi copy toàn bộ code trong file --> paste thay cho khối code đã tìm được (kể cả các dòng nêu trên) trong template, Save lại và xem kết quả.


»»  Đọc tiếp


Hello Vietnam- Cho những người con đất Việt

[QH- Blog] Lần đầu tiên nghe bài hát này, tôi đã bị mê hoặc. 

Hello Vietnam
Trình bày: Phạm Quỳnh Anh (Bỉ)
Sáng tác: unknown
 
Tell me all about this name, that is difficult to say.
It was given me the day I was born.

Want to know about the stories of the empire of old.
My eyes say more of me than what you dare to say.

All I know of you is all the sights of war.
A film by Coppola, the helicopter's roar.

One day I'll touch your soil.
One day I'll finally know my soul.
One day I'll come to you.
To say hello... Vietnam.

Tell me all about my colour, my hair and my little feet
That have carried me every mile of the way.

Want to see your house, your streets. Show me all I do not know.
Wooden sampans, floating markets, light of gold.

All I know of you is the sights of war.
Hello Vietnam lyrics on
http://music.yeucahat.com/song/English/36612-Hello-Vietnam~Pham-Quynh-Anh.html

A film by Coppola, the helicopter's roar.

One day I'll touch your soil.
One day I'll finally know my soul.
One day I'll come to you.
To say hello... Vietnam.

And Buddha’s made of stone watch over me
My dreams they lead me through the fields of rice
In prayer, in the light…I see my kin
I touch my tree, my roots,my begin

One day I'll touch your soil.
One day I'll finally know my soul.
One day I'll come to you.
To say hello... Vietnam.

One day I’ll walk your soil
One day I’ll finally know my soul
One day I’ll come to you
To say hello…Vietnam
To say hello…Vietnam
To say xin chào… Vietnam

»»  Đọc tiếp


Giả và thực.

[QH- Blog] Rất nhiều người Việt hiện mang não trạng đầy mặc cảm tự ti khi so sánh giữa ta và Tàu , quy mô to lớn đã đành rồi ....còn về chất -về trình độ ....thì ta thua kém Tàu họ xem như ...là chuyện đương nhiên vậy ....


Sở dĩ có trạng thái tâm lý này vì bao năm qua cả thế gian bị chi phối bởi những thông tin giả chứa đựng trong ngụy sử , ngụy thư mà người Hán đã tạo ra ... ; từ tấm bé đã được nghe kể chuyện , lớn lên được học và được đọc ...ngụp lặn trong biển thông tin gỉa tạo ấy .... khiến tư tưởng người Việt bị vây hãm- tâm trí bị đè nặng đến nỗi ... không dám nghĩ đến sự to lớn và rực sáng của đất nước cũng như văn minh dòng giống Việt thời xa xưa , mãi tận hôm nay...trong cái bầu khí như thế nếu có ai đó dám nói ngược...Lạc Việt là suối nguồn của văn hoá văn minh Trung hoa ...ắt sẽ bị không ít người coi là hoang tưởng ...thần kinh có vấn đề.

Với Lịch sử trung quốc đang lưu hành rõ ràng Hán tộc đã thành công thậm chí rất thành công trong thủ đoạn dùng ngọn Ngũ hành sơn kinh văn ...đè ép vây hãm tâm trí người Việt .... Hùng khí vốn có trong bản thân người họ Hùng bị triệt tiêu dưới sức đè triệu triệu cân của ngọn núi Ngũ hành....GIẢ , ảo giác về sự lớn mạnh và rực rỡ của văn minh ‘Trung quốc’ đã tạo ra nơi người Việt trạng thái tâm lý tự ty nặng nề ...thôi đành khuôn theo thân phận ...nhỏ bé và lạc hậu của 1 chư hầu bao đời nay rồi . .

Tự trong thâm tâm đã mang mặc cảm tự ti -thấp bé như thế thì ...cái nhìn nếp nghĩ làm sao có thể hùng tráng được ..., không có những cái đầu hùng tráng thì không thể có quốc gia hùng mạnh được , với não trạng ấy con người ta chỉ có thể....nhìn nhận và xử lý mọi vấn đề kể cả chuyện quốc gia đại sự .... theo kiểu gà qùe ăn quẩn cối xay ...

Giải tỏa trạng thái tâm lý tự ty phải là ưu tiên số 1 trong việc phục hoạt Hùng tính nơi con dân Lạc Việt , chi Việt duy nhất còn lại của Bách Việt Hùng tráng xưa .

Trong dân gian râm ran truyền miệng ....

- người Tàu dùng pháp thuật trấn yểm khiến khí thiêng sông núi không thể phát tác được ....,

- người tàu phá các long mạch khiến đất Việt không còn minh chúa để dẫn giắt dân tộc đi lên .

- Bảo khí trấn quốc là nỏ thần làm từ móng Rùa đã bị tráo hàng gỉa...

- Mũ đâu mâu thần thông sáng suốt cũng bị tráo đổi mất rồi .

- “Trạng” tức bậc hiền tài dặn con : lúc cha chết nhớ chôn nằm sấp để khi người Tàu cướp nước ... chúng lật ngược xác lên sẽ trở thành nằm ngửa như vậy nòi hiền tài nước ta sẽ không bị dứt ....nào ngờ con qúa thương bố không dám làm theo lời dặn nên xác ‘trạng’ bị lật úp khiến nước ta hết người tài....

Những đồn đại như trên cứ dai dẳng truyền từ đời này sang đời kia như 1 cách dẫn dắt luồng suy nghĩ vậy ....

Cái gì qúy giá lắm đã bị tráo mất...?

Lộn ngược thi thể là muốn nói điều gì ?

Có thực là người Tàu dùng pháp thuật trấn yểm để triệt tiêu nguồn linh khí nước Việt ?

Những điều này có thực hay không ? câu hỏi cứ day dứt ám ảnh tâm trí người Việt bao đời ....nay chợt nhận ra là... hoàn toàn thực nhưng thực theo nghĩa bóng chứ không phải nghĩa đen....

Gạt bỏ lớp vỏ huyền hoặc thần bí ngụy trang thì điều người xưa muốn nói với lớp người đi sau thực sự lộ rõ .

Cơ sở của nền minh triết và khoa học Việt là Dịch lý đã bị Tráo đổi , phần tinh anh nhất của trí tuệ Tiền nhân Việt bị biến thành mớ hỗn độn không tài nào hiểu nổi và công dụng duy nhất giúp đời....chỉ là bói toán.... tìm câu trả lời ....hên xui may rủi ....

Lịch sử và địa lý nước Việt cũng đã bị tráo đổi lộn ngược lộn xuôi , thủ đoạn xem ra chẳng có gì cao siêu nhưng lại ...rất hiệu quả . Vua Càn long đã làm ...càn ,dùng tiền bạc thu mua , thu mua không xong thì tước đoạt... thu hết sách vở và bản đồ đang có trong nước mang về cạo sửa , cạo sửa không nổi thì đốt ...phi tang ;

Có khi nào ta đặt câu hỏi : Càn long hành động như thế để làm gì ? phải chăng là sự tiếp nối và hoàn tất công việc vĩ đại do ông nội Khang Hy khởi xướng ...mục tiêu nhằm đến là xóa sạch dấu vết về gốc gác Bách Việt của nền văn minh Trung hoa ...để rồi đi tiếp bước sau là đồng hóa Trung hoa là Hán , Hán là Trung hoa , tất cả là thành tựu trí tuệ của người Hán , chỉ người Hán mới văn minh .?

Trong lịch sử Bách Việt việc diệt chủng về mặt văn hóa không phải chỉ bắt đầu từ thời Mãn thanh mà đã có từ thời Quang vũ nước Đông Hán hay Đông hãn quốc ở đầu công nguyên , chuyện Mã viện thu trống đồng đúc ngựa ở Lạc Việt chỉ là phần nổi của toàn bộ vấn đề ăn cướp thành tựu tri thức của người họ HÙNG trong đó kinh Thư và kinh Dịch là phần nổi cộm nhất , áp dụng luật Hán thay cho luật Việt không phải chỉ là chuyện thi hành pháp luật mà thực ra là sự đồng hóa cưỡng bức thay đổi lối sống ,thay đổi mọi hành vi ứng sử tức văn hoá ...;

- bằng thủ đoạn ăn cướp. thô bạo của cặp đôi Quang vũ – Mã Viện khiến Chữ nghĩa sử sách nói chung là cả nền văn minh người họ HÙNG trước công nguyên đã biến thành gia sản của Hán tộc ,

- công trình văn hóa hết sức to lớn của 2 ông cháu Khang Hy- Càn long đã biến mọi thành tựu của văn minh Bách Việt sau công nguyên thành văn minh của người Hán –Mãn , thành công vượt sự mong muốn ... chỉ 1 thời gian sau ‘tứ khố toàn thư’ thì tộc người Bách Việt ở Hoa nam coi như bị xóa sổ , thân xác Việt còn đấy nhưng hồn Việt thì đã ‘thăng thiên’ mất rồi ...với người Hoa nam thì nay Hoa là từ đồng nghĩa của Hán ; là 2 tên gọi của một tộc người có gốc gác cội nguồn ở lưu vực Hoàng hà .... chẳng còn ai biết tới vua HÙNG nữa cả .

Sự tráo đổi cạo sửa lịch sử Trung hoa cũng chẳng có gì là tinh vi ghê gớm nhưng có lẽ là ‘cơ trời vận nước’ nên con cháu Lạc –Hồng bao năm qua nhìn không ra ...

Nhân cảnh ‘tai trời ách nước’ thời Vương Mãng khiến nơi nơi đói kém người Man ở vùng Hoàng hà tụ tập lập đảng cướp ở núi Lục lâm , người đời khinh thường gọi là bọn . ‘Lục lâm thảo khấu’ nghĩa là bọn giặc cỏ núi Lục lâm , nhưng tiểu nhân đắc thời ....giặc cướp nhẩy lên làm vua xưng là Canh thủy đế triều Tiền hay Tây Hãn quốc ...( Man ngữ gọi vua là Hãn , nước của Hãn là Hãn quốc , quân của Hãn là Hãn quân )

thủ đô là Tây an –Thiểm tây ngày nay , nhưng chỉ sau vài năm thì bị những người Trung hoa theo đạo Lão nổi dậy gọi là quân Xích my đánh bại chiếm mất vùng kinh đô Tây an , Lưu Tú 1 tướng lãnh của Thảo khấu trước đây lập ra Đông hãn hay Hậu hãn quốc ở Hà bắc , sử gọi ông ta là Quang vũ đế , ở đây chữ đế là thừa và Hán sử chỉ có ‘quan vũ’ chứ không có ‘Quang vũ’ , là danh hiệu không phải tên riêng , ‘quan vũ’ nghĩa là vua của nước ở phía nam Trung hoa . Năm 25 Quan vũ đánh bại quân Xích my và định đô Hãn quốc của ông ta ở Lạc dương –Hà nam ngày nay.

Người Hán đã lấy tên triều Tiền hay Tây Hãn quốc của Canh thuỷ đế gán cho Triều đại Trung hoa do Lý Bôn hay Lưu Bang kiến lập tạo ra sự tiếp nối liền lạc giữa Tiền Hán và Hậu Hán , gắn cái đầu lịch sử và văn minh của Trung hoa lên cái mình Hán hay Hãn tộc qua cái cổ tiền - hậu hay tây- đông .

Về địa lý những chuyên viên tráo đổi đã nghĩ ra chiêu...di dời Hạo kinh là kinh đô nhà Tây Chu về Tây an cùng địa điểm với thủ đô của Canh thủy đế –Tây hãn quốc , dời kinh đô Đông Chu về Lạc dương bên bờ Hoàng hà là kinh đô của Đông hay Hậu hãn quốc ; họ đem 1 đông 1 tây đô của Trung hoa đặt chồng lên 1 đông 1 tây đô của Hán tộc , hành động này công dụng như thuốc xóa thẹo làm mờ đi chỗ ‘tháp – gắn’ đã tạo ra lịch sử ...đầu Hoa mình Hán , rõ ràng là cả 2 Trung tâm quan trọng bậc nhất của lịch sử và văn minh dân tộc ....( gì?) đều nằm trong vùng quê hương người Hán ở Hoàng hà cách đất Bách Việt xa , việc dời chuyển dối trá này tạo ra hiệu ứng tổng hợp hỗ trợ rất đắc lực cho sự tráo đổi ...‘tiền- hậu’ khiến biết bao người đã mù còn thêm mờ ....

Nhưng khi thực hiện việc tráo đổi và di dời này thì phát sinh vấn đề : không trùng khớp với những thông tin về địa lý đã có về các nước chép trong sách sử xưa ...thế là vua tôi ‘họ Hãn ’ cho ... lộn ngược 2 phương Bắc và Nam , nam biến thành bắc ngược lại bắc hóa ra nam ...vậy là coi như xong mọi chuyện...khớp đúng hoàn toàn... chẳng cần để ý tới điều quái gở......phương BỨC – BẮC mà lại... tuyết dầy và phương NAM là phương của dân theo quan niệm chính thống Trung hoa lại ở hướng Xích đạo tức hướng mặt trời đi ....qủa thực đáng phục bội phần khi Hán tộc không những biết mà đã thực hiện quan niệm dân là ...trời tức quan niệm dân chủ khi trình độ chính trị chung của nhân loại ...chắc chỉ vừa mới.... nghe thấy từ ‘vua’ .

Thực hiện đủ 3 phép trên ; người Man - Hán đã thành công trên cả tuyệt vời .... thiên hạ bị lừa suốt bao năm không 1 ai lên tiếng nghi ngờ tính trung thực của Hán sử ...Chính ‘Ngụy sử’ đầu Hoa mình Hán này là ‘lá bùa’ trù ếm làm suy sụp tinh thần người Việt , long mạch chính là hùng khí trong tinh thần bị ngọn Thái sơn triệu triệu cân...giả đè bẹp dí ..., mặt đất này nào khác chi chốn rừng hoang..., trong cuộc cạnh tranh sinh tồn...Việt tộc luôn phải đối mặt với anh chàng láng giềng khổng lồ đã cao to mà còn đẹp đẽ , trí tuệ rực sáng cả vùng trời Đông hỏi làm sao tránh khỏi tâm lý kiêng dè nể sợ ?

Cơ sự này hoàn toàn chỉ là trạng thái tâm lý chứ không có 1 tí sức nặng thực nào dù là cỏn con đi nữa , sử thuyết họ HÙNG đã chỉ ra Trung hoa thời nhà Chu chính là nước Văn lang trong dòng sử Việt ( xem bài Hùng Chiêu vương – quốc tiên lang trong sử thuyết họ HÙNG ) mà nếu tính toán ra thì hầu hết những gì tiêu biểu cho văn minh Trung hoa đều Xuất phát từ triều đại Chu-Văn lang này , từ kinh văn sách vở cho tới những nhân vật kiệt xuất ... hết thảy đều ra đời vào thời ấy ...thử hỏi văn minh Hán tộc có gì để lấy đè người ...? đúng là cáo mượn oai hùm ...oái oăm là ở chỗ đối tượng bị dọa lại chính là con hùm mà nó đã mượn oai, ông hùm sợ cái bóng của chính mình ...bịt mắt cụp tai nên mãi không nhận ra sự thực...,

Ngày nay thiên hạ ai cũng biết văn minh Trung quốc sáng như trăng đêm rằm ...nhưng không người nào biết ... đó chỉ là ánh sáng phản chiếu lại nguồn sáng thực phát ra từ mặt trời Việt đang chìm khuất ở góc trời bên kia... .

Từ ngày Sử thuyết họ Hùng ra đời thì chân thành chân gỉa ra giả trò lộng giả thành chân hết tác dụng ; lịch sử chân thực của Việt tộc đã thẳng tay xé toạc ‘lá bùa’ bấy lâu nay đè nặng lên tâm trí người Việt , sự thật đã phơi bày ...sức nặng triệu triệu cân phút chốc bốc hơi... nhẹ như mây khói , tâm hồn Việt lại thung dung tự tại và chắc chắn chỉ qua thời gian ngắn trấn tĩnh thoát ‘choáng’ là hùng khí lại bốc cao ngút trời ..., nỏ thần đã trở về tay chủ cũ ; Kiểu ( kinh)bị dời đến đất man ...cũng đã hoàn Cổ lũy ( thành Cổ loa ), nhìn từ Lạc ấp ... phương đông đang hừng sáng , mặt trời đang dần lên trong tiếng trống đồng đón chào rộn rã ....

Nguon: nhatnguyen.yolasite.com
[QH- Blog] 
»»  Đọc tiếp


[Game Flash] Cờ Othello

[QH- Blog] Hồi đầu tìm kiếm cờ vây mình cũng bị nhầm với cái cờ Othello này. Để hiểu thêm về cờ Othello xin xem tại đây
Chúc các bạn chơi vui vẻ
»»  Đọc tiếp


24 Tuổi

 Vậy là ta đã 24 tuổi rồi đấy. Vừa về quê 1 tuần, cả nhà làm lễ giải hạn. Thầy bảo năm nay ta gặp nạn lớn. Cũng cảm thấy lo lo. Cố gắng hạn chế đi lại vậy.

                        Họ và tên : Nguyễn Quốc Hùng
                        Sinh ngày 24 , Tháng 7 , Năm Ất Sửu
                        Giờ Dần
                        Âm Nam
                        Cục : Mộc Tam Cục
                        Mệnh : Hải Trung Kim (Vàng Dưới Biển)
                        Thuộc cung Ly,trực Kiên
                        Sao chủ mệnh : Cự Môn
                        Sao chủ thân : Thiên Tướng
                        Con nhà Bạch Đế (phú quý)
                        Ông Quan Đế đo mạng.
                        Xương CON TRÂU. Tướng tinh CON CHÓ
                        Lượng Chỉ : 3 Lượng 3 Chỉ

Theo thuật cân xương đoán số :
Người có số lượng và chỉ này thì việc làm ăn lúc đầu hay gặp trở ngại, sau mới có kết quả. Vợ chồng không được hoà thụân. Đến 45 tuổi mới tốt, làm ăn mới trôi chảy, hạnh phúc gia đình mới yên ấm.


        
Thông minh, thẳng thắn, nhân hậu và hướng thiện, hay nóng nảy và hay chuyên quyền. Thông minh, có lý luận sắc bén, có năng khiếu văn chương, mỹ thuật, âm nhạc, có tâm hồn nghệ thuật, ca nhạc, kịch họa, có năng khiếu hùng biện, có tâm hồn nghệ sĩ và là người đa cảm, lãng mạn, bên cạnh đó còn là người khéo tayLúc thiếu thời là người hiếu học, sau đỗ đạt, có khả năng thành văn sĩ. Cẩu thả lơ đễnh, không bền chí, thích ngao du nay đây mai đó, tiêu xài không tiếc tiền, hay đổi nghề nghiệp, có bệnh về đường tiêu hóa.

     
Không có gì đặc biệt.

     
Được hưởng phúc, sung sướng, vinh hiển, sống lâu, trong họ có nhiều người đỗ đạt cao. Được hưởng phúc, vinh hiển, trong họ có nhiều người đỗ đạt. Tránh được nhiều tai họa, họ hàng giàu có, không phải lo lắng lúc túng thiếu. Họ hàng hay tranh chấp lẫn nhau. Thường gặp may mắn, họ hàng khá giả.

     
Điền sản dồi dào, nhiều nhà cửa, được hưởng hoặc tự tạo dựng nên. Nhà đất tậu được nhanh chóng, nhưng bán cũng nhanh. Nhà cửa rộng rãi, cơ nghiệp liên quan đến điền sản thịnh vượng. Nhà cửa cao rộng, đẹp. Nhà đất bền vững, về sau tậu được thêm nhiều điền sản.

    
Được nhiều người nâng đỡ trên đường công danh. Được nhiều người kính trọng, nếu làm thầy thuốc thì thật vinh hiển.

     
Người giúp việc hay lấn át người trên.

     
Hay gặp quý nhân hoặc những người có chức có quyền. Hay lui tới chỗ quyền quý. Hay bị tai nạn về xe cộ, súng đạn, gươm đao. Hay phải xa nhà.

     
Có tỳ vết ở chân tay hoặc lưng. Mặt có tỳ vế, lúc ít tuổi sức khỏe kém. Ít khi bị bệnh. Thân thể cơ bản khỏe mạnh, nhưng có vài bệnh vặt như cảm. Hay gặp rắc rối về pháp luật.

     
Kiếm tiền trong thời loạn bao giờ cũng dễ dàng. Hà tiện, khéo giữ của. Khó kiếm tiền, tiền tài tụ tán bất thường, hay kiếm tiền bằng những phương pháp táo bạo. Có được tiền bạc do người khác phái mang đến. Làm nghề thủ công sẽ rất phát đạt. Giàu có, kiếm được nhiều tiền.

     
Muộn con, con khó nuôi. Có nhiều con, con hay bất hòa với cha mẹ, thường con cái ở xa cha mẹ.

     
Vợ chồng xứng đôi. Cưới xin dễ dàng, vợ chồng xứng đôi, cuộc sống hòa thuận.

     
Hiếm có anh chị em, nếu có cũng thường bất hòa hoặc hay phải xa cách. Trong các anh chị em có người giúp đỡ nhiều trong công việc. 
»»  Đọc tiếp


Mất Ngủ



[QH-Blog]Khi mới làm bộ trưởng, vẫn là học việc, lúc đó tôi chỉ ngủ 4 tiếng mỗi ngày, giờ thì có thể ngủ được 5 tiếng”, Bộ trưởng Nguyễn Thiện Nhân đã kể như vậy vào chiều 31-8-2009, trong buổi “giao lưu trực tuyến” qua website Chính phủ. Vậy nhưng, có vẻ như nền Giáo dục đã không vận hành theo thao thức của ông. Sau hơn 2 năm ông Nguyễn Thiện Nhân lãnh đạo ngành Giáo dục, UNESCO đánh giá “giáo dục Việt Nam tụt 9 bậc trong bảng xếp hạng để đứng thứ 79 trên 129” (Báo cáo công bố ngày 3-11-2008).
Ngủ là rất quan trọng, một người bình thường nên ngủ 7 tiếng/ngày. Một nghiên cứu mới đây của trường Y, đại học Pennsylvania, nói rằng, chỉ cần một đêm mất ngủ, bộ não của bạn sẽ “tạm thời ngưng hoạt động” và sau đó sẽ “không ổn định và hạn chế khả năng ngay cả với những nhiệm vụ đơn giản nhất”. Nghiên cứu này khuyên, “không nên thức cả đêm, việc ngủ ít cũng không nên”.
Chỉ cần theo dõi hoạt động của ông Nguyễn Thiện Nhân qua truyền thông, đủ thấy, ông là Bộ trưởng có rất ít thời gian để ngủ. Ông phát động các phong trào; ông đi suốt đêm xuống tận địa phương để kiểm tra thi cử; ông về tỉnh dự nghe chuyện một thầy giáo “lấy điểm gạ tình”; ông vào tận toilet để kiểm tra độ sạch sẽ; ông chủ trì hội nghị… Theo GS Nguyễn Xuân Hãn, “Trung bình 3 ngày, ngành Giáo dục có một cuộc họp cấp quốc gia hoặc cấp vùng; có cuộc họp đông tới 800 người”. Tất cả công việc mà ông làm đều cần. Nhưng, một bộ trưởng phải làm sao để không phải xuống trực tiếp kiểm tra mà trường lớp vẫn sạch tới từng toilet.
Có lẽ ông Nguyễn Thiện Nhân nên dành lấy một ngày ngủ sao cho tròn 7 tiếng, rồi khi tỉnh dậy, vừa uống một tách trà, vừa mở sổ ra, gạch cho mình mấy cái đầu dòng, lựa chọn một thứ tự ưu tiên những việc mà nền giáo dục đang cần ở ông với tư cách là một người đưa ra chính sách.
Cho dù ông bị một vài cựu Bộ trưởng Giáo dục chỉ trích, công bằng mà nói, thứ hạng mà nền giáo dục Việt Nam hiện đang được xếp là hậu quả của những chính sách cách đây hàng chục năm; dấu ấn nặng nề nhất là công cuộc “cải cách giáo dục” đầu thập niên 80. Điều đáng quý ở ông là đã không đổ lỗi cho những người tiền nhiệm. Tuy nhiên, ngay từ những ngày đầu, giữa một “mớ bòng bong” ông đã quá hăng hái, thay vì tìm cách để tháo gỡ từ từ.
Ông Nguyễn Thiện Nhân đã cho tổ chức kỳ thi tốt nghiệp phổ thông năm 2007 một cách khắt khe; kết quả là chỉ có 67,5% học sinh thi đậu. Nhưng, ngay sau đó, ông đã phải cho các em thi lại vì nếu không tốt nghiệp thì xã hội sẽ lãng phí 12 năm học của 417 nghìn học sinh. Một nền giáo dục chỉ sản xuất được máy công nông mà đem tiêu chuẩn Toyota kiểm soát “đầu ra” thì sản phẩm của nó làm sao xuất xưởng.
Tổ chức tốt một kỳ thi cũng có cái hay là đánh giá được mình, nhưng muốn đưa nền giáo dục thoát ra thì trước hết phải biết mình có khả năng tới đâu và định cung cấp những sản phẩm như thế nào cho xã hội. Trên cơ sở ấy mới thay đổi công nghệ và thu hút nguồn nhân lực. Các học giả cho rằng phải bắt đầu bằng triết lý giáo dục; nhưng, có lẽ chỉ nên diễn dịch vấn đề đơn giản: cần có một nền giáo dục sao cho, những người bình thường sau khi học xong tự kiếm được cơm ăn, những người tài năng thì không chỉ có khát vọng thành đạt cho bản thân mà còn có trách nhiệm với tương lai tổ quốc.
Làm sao để lấy lại niềm tin cho con trẻ, để phụ huynh không phải tìm nơi cho con em “tị nạn giáo dục” như cách nói của GS Võ Tòng Xuân, vừa được nhắc lại bởi nhà văn nữ Dạ Ngân. Thay khẩu hiệu, thay phong trào bằng những bước đi thiết thực; thay những giờ học vẹt bằng những giờ học phát huy sức sáng tạo; giảm những môn học mà ngay cả thầy cũng không còn tin. Bộ Giáo dục có thể độc quyền viết sách giáo khoa về Marx- Lenin; nhưng, môn tiếng Anh thì có thể giảm chi phí bằng cách xin bản quyền những chương trình giảng dạy tiếng Anh nổi tiếng.
Bắt đầu từ những năm 80, những người giỏi nhất đã không còn thi vào ngành sư phạm. Những người giỏi còn lại thì bị thách thức trước thu nhập ở ngành khác cao hơn. Một cô giáo có trình độ tiếng Anh nói và nghe được có thể tìm việc 5-6 trăm “đô” làm sao có thể yên tâm dạy với 2 triệu đồng/tháng. Đã là nhà giáo thì phải có lương tâm, nhưng nhà nước cũng không thể để cho những người làm “nghề cao quý” phải quan tâm “lương tháng”.
Ngân sách đã chi rất lớn cho giáo dục, Bộ biết rõ khoản tiền 4,7 tỷ USD (năm 2008) ấy có thực sự được chi đúng mục tiêu. Nếu ngân sách không thể tăng thì phải khuyến khích khu vực tư nhân đầu tư. Đừng bắt tư nhân phải “chạy” giấy phép, đừng bắt các khoa, các trường đại học phải ra Hà Nội để ký tá… hãy để những chi phí “thủ tục” ấy trực tiếp biến thành con chữ cho dân. Người dân Việt Nam đã bỏ hàng tỉ đô la để đưa con em đi “tị nạn”. Người dân Việt Nam cũng có thể dùng số tiền ấy để đóng học phí nếu có trường lớp tử tế và chính sách rõ ràng.
Nếu bắt tay giờ đây, từ ngưỡng cửa của trường sư phạm, thì sự thay đổi trong nền giáo dục chỉ có thể bắt đầu 5-6 năm sau. Có thể những đóng góp về chính sách hôm nay, phải hàng thập kỷ mới được ghi nhận. Nhưng, sự nghiệp của một nhà chính trị không phải là quyền cao chức trọng mà là thực sự làm được những gì. Ông Nguyễn Thiện Nhân đã rất khiêm tốn nói, thời gian đầu khi làm Bộ trưởng, ông chỉ là người “học việc”. Có lẽ không ở đâu xa xỉ như Việt Nam, một bộ trưởng bắt đầu học khi đã ngồi vào ghế. Nhưng, ông đã có hơn ba năm, có thời gian nhìn lại để lựa chọn mốc mới cho một sự nghiệp lâu dài, một sự nghiệp có thể lưu danh.
Một dân tộc muốn ngửng cao đầu thì trước hết phải biết xấu hổ. Một quốc gia sẽ không có tương lai nếu một nền giáo dục không kiên quyết quay lưng với những điều giả dối. Ngay từ trong nhà trường mà học sinh không biết tư duy độc lập, không có chính kiến thì cho dù có hàng chục nghìn tiến sỹ, đất nước cũng không thực sự có trí thức. Muốn cải cách giáo dục thì cần phải có những nhà lãnh đạo mất nhiều đêm thao thức, nhưng, trước khi đưa ra một chính sách, chính các nhà lãnh đạo ấy, cần phải ngủ sao cho đủ giấc.
Huy Đức
(Nguồn: http://www.blogosin.org/)
[QH-Blog]
»»  Đọc tiếp


[Truyện] Đường Tăng


[QH-Blog]  Truyện ngắn Đường Tăng của Trương Quốc Dũng là tác phẩm giành giải Truyện siêu ngắn của Hội nhà văn năm 1994.
Tác phẩm gây xôn xao dư luận nói chung và giới phật tử nói riêng một thời, mọi người cùng đọc cùng suy ngẫm.


 Đêm cuối cuộc trường chinh đầy gian khổ, ngày mai yết kiến Như Lai để lên kiếp Phật, Đường Tăng trằn trọc không sao ngủ được. Suốt cuộc đời tâm nguyện tới cõi này, giờ đây khi sắp trút bỏ kiếp người, ông bỗng thấy lòng day dứt.

Nhiều ngày nay, thân thể Đường Tăng đã rã rời, đầu óc đầy mộng mị, tay biếng lần tràng hạt. Tâm linh như muốn níu chân dừng lại. Máu ông nhức nhối thấm lần cuối qua tim, cứa vào quá khứ đau xé. Ông nhớ tới những người sinh thành ra mình. Tình cha, huyết mẹ tạo nên mà bao nhiêu năm nay ông không một lần thắp hương, không một lần nhắc nhở.

Chặng đường dài tới đất Phật khiến trái tim ông dần chai sạn. Ông đã quá nhiều lần phải lạy lục, cầu khẩn các thần linh thánh lớn bé, đã quá nhiều lần giẫm đạp lên xác máu yêu ma xa gần, chỉ với một mục đích: mau thành chính quả. Ông thương người. Nhưng đêm nay, trước ranh giới cuối cùng của cõi Người và Phật, ông chợt hiểu ra cội rễ của tình thương ấy. Mỗi lần cứu giúp con người, ông chỉ thầm tính toán như xây thêm cho mình một bậc thang tới Phật đài.

Nhiều lần Đường Tăng đã tự hỏi tại sao nước mắt mình ngày càng lạnh giá. Giờ đây ông thầm biết, trên con đường thỉnh kinh về cứu rỗi người đời, ông đã dần dần xa lạ với con người.

Ông trở mình, thở dài: không là người, ta sẽ là ai? Yêu quái cản đường, biết bao kẻ chính từ trên đây xuống, pháp thuật vô biên, ác nghiệt vô cùng. Ta nhập vào chốn ấy biết rồi thành Phật hay ma?

Đường Tăng chợt nhói trong tim. Ông khẽ rên lên, hai tay ôm ngực. Mở mắt thấy các đồ đệ đang đứng bên giường nhìn ông âu lo. Cả ba hình như đều không ngủ.

Đường Tăng thở hắt: “Không sao đâu. Ta chỉ chợt nhớ tới ngày xưa”. Nói rồi lại nhắm mắt.

Nghe tiếng Ngộ Không: “Xin thầy đừng tự dối lòng. Thầy đang nhớ cả kiếp người

Đường Tăng rùng mình khi giọng Ngộ Không quá u uất –"Con từ đá sinh ra. Coi thường cả thần thánh, yêu ma, chỉ mong được thành người. Thầy đã là người lại tự bỏ mình đi tìm hồn phách khác. Đêm nay sao khỏi xót xa”.

Bát Giới cười khẽ: “Làm người có gì vui. Chúng ta đã dốc lòng theo đạo, ngày mai được lên chốn thần tiên, sung sướng biết bao nhiêu. Thầy đừng luyến tiếc”.

Sa Tăng an ủi: “Thầy trò mình sắp hóa Phật mang đạo xuống khai sáng cho loài người. Công quả vĩ đại lắm”.

Đường Tăng lắc đầu, nằm im hồi lâu, hai tay vẫn đặt lên tim, mắt vẫn nhắm, nước mắt trào ra ấm nóng lại. Rồi như trăng trối: “Ta ước gì đêm nay đừng sáng.

Ta đau đớn cho mười mấy năm viễn du. Ngộ Không ơi! Một đời con mong được thành người thì bị bắt ép phải theo ta để thành Phật. Bát Giới tự dối mình giác ngộ thật ra chỉ là đi tìm một chốn hoan lạc mới. Sa Tăng rời cõi u mê này sang cõi hoang tưởng khác mà lại hy vọng khai sáng. Còn ta? Không còn là người không phải là người thì làm sao đồng cảm mà đòi khai sáng, cứu vớt con người”.

Ngộ Không sụp xuống nắm tay thầy nghẹn ngào: “Thầy đã nhận ra chân lý. Nhưng chậm quá rồi”.

Đường về. Qua sông. Thiên sứ vừa cười vừa chỉ cho Đường Tăng thấy thân xác ông đang trôi dạt dưới cầu.

Nhưng Đường Tăng đã không nghe thấy gì nữa. Đôi mắt vô hồn.

Tác giả: Trương Quốc Dũng

Nguồn: Vnthuquan.net

[QH-Blog] 
»»  Đọc tiếp



/

Đôi lời

Ta cũng không định viết Blog hay nhật ký gì cả mà chỉ muốn có 1 mảnh đất riêng tư để lưu giữ những gì cho là có giá trị với bản thân ta mà thôi..